Make your own free website on Tripod.com

Vũ Trọng Phụng: Chung quanh thiên phóng sự 'Lục ś' - Bức thư ngỏ cho một độc giả

 

Vũ Trọng Phụng


Thưa ngài,

Tôi đă đọc kỹ lá thư của ngài rồi! Cảm ơn ngài lắm. Và những lời khen ngợi cái tôn chỉ của Tương lai chúng tôi sẽ không phụ, và cứ tiến hành như đă tuyên bố. Rồi ngài sẽ hài ḷng, có phải thế không? Nhưng mạn phép ngài, tôi xin nói thẳng là tôi không đồng ư với ngài về chỗ ngài... bất măn về một đoạn trong thiên phóng sự Lục ś.

Vẫn hay rằng đó là nhà nước làm ra, song le tôi tưởng không nên trích đoạn thơ vệ sinh ấy lên báo v́ nó có hại lớn. Tôi không biết các cô gái nhỏ đọc đoạn thơ ấy th́ nghĩ thế nào... Riêng tôi, số báo ấy, tôi đă cất kín vào tủ, không dám để bọn trẻ nhà tôi coi... thật là đáng tiếc...

Ấy đó, những lời ngài trách tôi. Vậy tôi xin nói: ngài cất báo vào tủ cũng là phải v́ ngài có toàn quyền về việc đề pḥng con cái của ngài. Nhưng mà xin ngài nhớ cho rằng không chỉ số báo Tương lai có đoạn ấy là không nên để trẻ con đọc, mà các báo chí khác nữa, ngài cũng nên làm như thế. V́ rằng đối với trẻ con th́ báo nào cũng là có hại cả, cho nên ở những nước văn minh, người lớn có báo của người lớn, trẻ con có báo của trẻ con. Tờ báo không phải để làm việc cho đủ mọi người trong một gia đ́nh cũng như trong xă hội, tờ báo không thể bênh vực cả ông quan lớn lẫn thằng dân đen, cả ông chủ nhân bóc lột lẫn người thợ thuyền bị áp chế. Tóm lại, khi một tờ báo đă có ích cho hạng người này th́ tất nhiên phải có hại cho hạng người kia. Nhất là cơ quan chính trị và xă hội như báo Tương lai, th́ là không phải để cho trẻ con xem nhưng mà là bạn của bố mẹ chúng. Không, chẳng bao giờ một tờ báo lại có ích cho đủ mọi hạng người.

Nói thế rồi, tôi lại phải xin ngài hiểu cho rằng viết thiên phóng sự Lục ś tôi không phải chỉ là một nhà văn, nhưng c̣n là một nhà báo. Nhà báo th́ phải nói sự thật cho mọi người biết. Nếu một việc đă có thực th́ bổn phận của tôi chỉ là thông báo cho mọi người biết, chứ không phải là lo sợ rằng cái việc làm phận sự ấy lợi hại cho ai. Thí dụ như tờ nhật báo, trong khi đăng tin, ông Đinh Công Huy làm giấy bạc giả, ông sư Hà Văn Thuỵ hiếp dâm, ông Vi Văn Huyên giết người và tự tử v́ t́nh th́ tờ báo ấy đă làm tṛn phận sự thông tin rồi, chứ không phải lo thông tin như thế là hại cho quan trường, hại cho Phật giáo, hại cho tiếng thơm họ Vi.

C̣n ngài, không hiểu rằng đọc bài thơ vệ sinh kia, th́ cô gái nhỏ sẽ nghĩ thế nào? Theo ư riêng tôi, th́ cô gái nhỏ ấy sẽ ghê tởm, thấy nhà Lục ś là đáng sợ, thấy người đàn bà mà phải học những "bài" như thế là mất cả nhân cách con người, th́ nếu cô gái nhỏ biết nghĩ chút nữa, cô gái tự răn ḿnh đừng làm ǵ đến nỗi phải bắt vào nhà Lục ś, nghĩa là đừng có hư hỏng - và tôi tưởng như thế là cái phúc lớn cho xă hội rồi đó. Ngài sợ đoạn thơ ấy ám thị cho cô gái nhỏ có ư dâm chăng? Thưa không! Cái ǵ đă bẩn thỉu đến làm cho ta nôn oẹ như thế th́ nó không có tính chất khiêu dâm đâu, ngài ạ. Khiêu dâm là những danh từ bóng bẩy văn hoa, là sự nói đến cái dâm bằng những danh từ điêu trá của văn chương nó không chướng cái lỗ tai của ngài, nhưng quả thật nó có hại cho cô gái nhỏ vô cùng!

Nay, tôi xin nói thẳng ngay rằng nếu cô gái nhỏ ấy mà có khao khát ái t́nh - nghĩa là dục t́nh - mà có lăng mạn, mà có nhân t́nh hay là bạn trai, hay là sẽ bỏ chồng, hay là sẽ giải phóng, hay là nó sẽ cách mệnh lại gia đ́nh th́ đó có khi là ảnh hưởng của thứ văn đại khái như Tố Tâm, Đoạn tuyệt, Lạnh lùng hay là một bài thơ của Hồ Xuân Hương, hay là một cuốn văn "thanh tao" nào khác của một tụi vô lại, nhưng tội c̣n nặng hơn nữa, chứ không phải v́ đoạn thơ vệ sinh của nhà nước mà tôi đăng trong Tương lai.

Thế th́ ngài đă hiểu ra chưa?

Đối với trẻ con, sách nào cũng có hại, báo nào cũng là có hại. Ngài ơi, cái sự khốn kiếp của loài người là thế đó, ngu th́ muốn học cho biết, mà biết th́ đă là hại rồi! Than ôi! nhân đây tôi muốn nói với ngài như trạng sư Mors Grafferi trong khi căi cho nhà văn sĩ Anquetil, đă nói với cả các ông quan toà "cái con đĩ lữa to béo ấy, là cái tính cả thẹn của loài người!" (Cette grande prostituée qu"est la pudeur humaine!) thật thế đấy. Người đời sợ sự thực, nó ô uế, nó xấu xa. Có một vết thương sâu quảng, người đời chỉ muốn lấy lụa là, gấm vóc phủ lên trên, nhưng thế có phải đâu là chữa bệnh! Phải mổ nó ra, mặc ḷng nó bẩn mắt, nó khó chịu cho khứu quan. Xă hội này có vết thương, tôi phô nó ra để ngài biết mà chạy chữa: Lục ś là nạn măi dâm, là nạn hoa liễu, nó đương đục khoét 9/10 cái xă hội của ngài, thưa ngài!

Sao lại v́ một chữ như "dương vật" mà đă rụng rời hết vía thế.

Này, ngài ơi, ngài thử đọc những quảng cáo thuốc phong t́nh di tinh liệt dương nhan nhản trên các báo mà xem những chữ như thế, hoặc đáng "tởm" hơn thế, có đắc dụng hay không?

Vậy mà sao lại chỉ chê trách có một ḿnh tôi là làm bẩn mắt ngài mà không trách cho chủ báo và các ông vua thuốc lậu? Ô hay ngài vẫn chưa biết Lục ś là một thiên phóng sự mà tôi ao ước có tính chất khoa học hay sao? Thôi đi, đă một thế kỷ nay rồi, Victor Hugo đă phải ḥ hét đ̣i cái quyền được gọi con lợn là con lợn. Đây tôi không lư luận như Zola, Flaubert, Baudelaire, Marguerette, Richepin, những người cũng đă bị kết án là khiêu dâm, là ô uế, là vô liêm sỉ mà bây giờ được tôn là văn hào, để mà loè ngài đâu. Ngài nhớ ra mà xem, ngài cũng đă có đủ học thức, nhưng ngài đă quên khuấy đi mất đấy!

Nhân loại đă tiến bộ rồi!

Thế kỷ này phải trọng khoa học, trọng sự thật mặc dầu có khi nó uế tạp, gớm ghiếc, chỉ có những đồ vô học thức th́ mới bướng bỉnh bằng cái tính e thẹn của những quân bồi săm!

Cái nhơ bẩn không khiêu dâm. Khiêu dâm là sự nửa kín nửa hở, là cuốn phim trưởng giả về Music Hall, những ám ảnh của báo Beauté magazine, báo Sex appeal,  cô gái nhảy mặc áo tân thời bằng voan mỏng, những chuyện t́nh "cao thượng" nó làm hại cô gái nhỏ, cậu con trai của ngài hay là nó khiêu dâm cả chính ngài! Đó là về phần ngài! C̣n về phần cô gái nhỏ mà ngài lo sợ? Thưa ngài hiện giờ ở Pháp dự án Scillier đương ở thời kỳ thảo luận. Nay mai, chỉ nay mai thôi, nó sẽ ban hành ở Pháp và ở đây. Đối với nạn măi dâm, sẽ có khoản nam nữ giao cấu giáo dục (éducation sexuelle) cho các trường sơ đẳng...

Lúc ấy - nó sắp đến - th́ cậu con trai ngài hay ngài hay "cô gái nhỏ" sẽ phải học đến những danh từ khoa học dùng để chỉ mọi phần của những cơ quan sinh dục và nó được nhắc đến ở miệng trẻ con luôn. Lúc ấy tôi đợi ngài bảo nha học chính Đông Dương là dâm uế, khiêu dâm, đểu giả và vô liêm sỉ.

 

Kính thư

Báo Tương lai, số 11 - Mars 1937