Make your own free website on Tripod.com

Chúng Ta Đúng Là Trí Thức Xịn 100% - Nhớ Đừng Đổi Tên Liên Mạng!

 

Thân gửi anh Hoàng Ngọc Tuấn và anh chị trí thức trong Liên Mạng TTVN,

Trong lúc đang buồn v́ những bài nặng nề của anh bạn đồng hương Đỗ Minh Tuấn "trao gửi tới" anh bạn chưa biết mặt là Phù Vân, tôi bỗng t́m ra lẽ "đạo" bằng cách khổ công đọc hết bài viết công phu của anh. Do tôi chưa thể lĩnh hội thấu đáo hết bài viết ấy, tôi đành làm việc biết đâu nói đấy vậy.

Nay, kính gửi tới anh và các anh chị thành viên Liên Mạng bài viết của tôi "Chúng Ta..." khi mà không khí Liên Mạng "đương loăng". Kính mong khi đọc, anh và các anh chị sẽ thể tất cho những ǵ chưa đúng! Cảm ơn lắm thay!

 

Thân kính

Trường Xuân Triệu

 

****************

 

 

Được nghỉ cuối tuần, "ḅ" từ nơi làm việc về đến nhà, vội vă lột áo quần dơ và nằm vật ra giường với những tưởng an nhàn một chút để sang tuần sau đi cày đường nhựa tiếp, th́ bỗng nhiên tôi có điện thoại. Một giọng vừa xa vừa gần, vừa rơ vừa hư vọng lỗ nhĩ tôi: "Này, lăo hăy bảo đồng bọn thay ngay cái tên Liên Mạng Trí Thức Việt Nam đi! Trí thức, trí ... ǵ đâu mà một lũ dám huênh hoang tự nhận với nhau trước công luận liêm chính!"... Vừa thoát khỏi cảnh quai búa phá đường bê tông nơi công trường được mươi phút, những tưởng thoát cái nặng nhọc này của cơ bắp th́ sẽ gặp cái nhẹ nhàng êm ả khác trong sinh hoạt thư giăn tinh thần, nhưng ai ngờ lại gặp ngay bị một kẻ khỉ gió ra lệnh như vậy rồi cúp máy đột ngột khiến tôi ngỡ ngàng và đỏ mặt như ... bị phát tát, khiến má phản xạ rần rật. Thế là, như một tội nhân đợi ngày ra trước công lư bị viên coi ngục thúc bách bước ra khỏi nơi giam cứu, tôi bật dậy, nghĩ ngợi kiểm lại xem ḿnh đă đóng vai dỏm ǵ và đă viết ǵ nói ǵ từ hôm tham gia Liên Mạng Trí Thức VN? Lục lọi hồi cố măi cũng không t́m ra thủ phạm chính xác, tôi thấy chỉ c̣n mỗi cách mở kho "tàng thư" Liên Mạng gửi đến là chắc chắn nhất!

Quyết rồi, tôi vội mở máy, vội đọc hết bài vở của ḿnh, rồi lại kỹ lưỡng rà xét từng chữ từng câu trong những bài đó như từng ḍ ḿn trên chiến trường cũ năm nao mà cũng chẳng thấy có ǵ thất thố hay sai phạm quá đáng, nên đành "truy xét" sang những bài vở của anh chị khác trong Liên Mạng. Thế là, từ tư vụ chỉ mất thậm ít thời gian tiến sang địa hạt công vụ "truy nă" cả kho tàng thư đ̣i hỏi rất nhiều thời gian, nên tôi đă bị thiến đứt chút ít thời gian quư báu dành cho món nằm giường luyện tập khí công thường ngày hầu giúp cho việc thư giăn bắp thịt ê ẩm suốt tuần quai búa kiếm sống của ḿnh (để sang tuần lại đủ sức "chiến đấu" tiếp nơi "trận địa quân Đức" ).

Mất đứt hàng giờ t́m, đọc, nghĩ... và đang có chiều hướng chán nản định bỏ cuộc v́ lâu mà chưa bắt ra thủ phạm, bỗng con chuột máy chí đúng ngay vào bài viết "Trí thức và phản trí thức: vấn đề trước mắt của chúng ta". Mừng hơn bắt được... kho vàng, tôi đọc nghiến ngấu... Nhưng, giời đất ơi là giời đất ơi, càng đọc tôi càng bị lănh búa tạ liên hồi giáng vô đại năo, mà toàn nhát đánh nặng gấp nhiều trăm lần búa tạ tôi quai ở nơi công trường xứ Nhật Nhĩ Man kể trên. Đă đau, tôi c̣n bị thêm món cảm giác năo nề nản chán suưt... làm đột quy đột qụy hẳn. Tả thật tâm trạng sinh- tâm lư như vậy, rất mong anh Hoàng Ngọc Tuấn (HNT) thể tất, và cũng mong các bạn yêu lư luận đừng ngạc nhiên rồi chấp nhất tôi làm ǵ, mà hăy cho tôi chút cơ hội giải tŕnh cái nỗi ấy nhe!

Cái món nặng hơn búa tạ nói trên không phải là từ những định nghĩa mà anh đă bỏ thời gian vàng ngọc, tâm trí vô ngần, công phu t́m ṭi, khảo cứu, trích và b́nh dẫn... sai trong bài viết ấy đâu. Không! Muôn ngàn lần không phải là do anh sai! Mà, trái lại anh trích và b́nh rất đúng! Cái nguyên nhân tôi bị búa tạ là do từ tôi, tức từ nơi sâu thẳm lương tri phụt ra phản xạ gọi là Páp-lốp Páp-leo ǵ ấy, nó hiện hữu qua một tra vấn rốt ráo: "Ngươi dám bước vào tư cách trí thức Việt Nam trong Liên Mạng ư? Ngươi đă làm ǵ đóng góp ǵ cho dân tộc đất nước ngươi mà đám mạo danh là trí thức?" v.v... cứ ong ong như sóng điện... tỉ vôn trong óc năo tôi hàng giờ. Cuối cùng, như được khai sáng nhờ câu hỏi nặng nề xuất hiện theo phản ứng Páplốp Páplếch đó mà tôi thấy phải có trách nhiệm phải đọc kỹ hơn những định nghĩa về Trí thức trong bài anh HNT viết, và tất tôi đă hiểu quả là thách thức cho ḿnh và các anh chị trong Liên Mạng. Vâng, đúng thế! Thật là một thách thức cho riêng thằng tôi, bởi tự dưng ở đâu tôi lại nghe lời "xui khôn" của hai bạn Phạm Hoàng và Đỗ Quyên, đi nhận đăng tên vào Liên Mạng Trí Thức Việt Nam làm ǵ, để giờ phải trăn trở, giày ṿ, thổn thức, đớn đau

 Cứ âm ỉ măi cứ trầm ngâm măi nhiều giờ sau rồi tôi cũng lại t́m ra, như nhà bác học Nuitơn đang tắm mà bỗng tồng ngồng lao từ dưới nước lên bờ, nhanh như tên phóng, như  bị cá măng cá mập đớp trượt "của quư" khi ông ngâm ḿnh dưới sông mà chợt t́m ra cái định luật định lư ǵ đấy mà nay tôi cũng quên biến (xin anh chị nào nhớ th́ mách cho tôi nhé). Dạ đây, cái nỗi tôi t́m ấy đây, tôi xin dẫn lại một chút xíu thôi cái tôi t́m ra trong giây phút lịch sử đă làm cho tôi, một người tự dưng nhận làm thành viên Liên Mạng Trí Thức Việt Nam phải trăn trở: "Mới đây, trong bài diễn văn tại đại hội John Carroll Scholars, ở Georgetown University, Washington, D.C., ngày 19 tháng Giêng năm 1999, nhà trí thức Hoa Kỳ đương đại, Giáo Sư James V. Schall, nhận định: "Kiến thức đơn thuần sẽ không thể cứu được chúng ta, dù chúng ta cũng cần nó. Điều trọng yếu là 'khuynh hướng muốn biết', đó là một điều không thể mua được hay vay mượn được... Người trí thức phải là kẻ có "khuynh hướng muốn biết", tức là khuynh hướng muốn nghiên cứu và giải thích những ǵ chưa từng biết, muốn tiếp tục đào xới những ǵ tưởng chừng đă kết thúc, muốn liên tục đặt câu hỏi về những ǵ tưởng chừng đă rốt ráo. Người trí thức phải là người luôn luôn sống với những dấu hỏi, những sự thắc mắc, những sự hoài nghi. Y luôn luôn có thái độ thách thức trước những giá trị tưởng chừng đă ổn định. Y luôn luôn đi t́m một giả thuyết khác cho những vấn đề trong cuộc sống."

Thế đấy, các anh chị xem quả đúng như tôi đă rên: "Là một thách thức!" không? Tất nhiên, trước khi hỏi người th́ phải hỏi ḿnh như các cụ nói: "Tiên hỏi kỷ hậu hỏi nhân!" Và, tôi thấy, tôi quả có biết một chút kiến thức đơn thuần để tự cứu vớt cuộc sống đói nghèo vật chất, tinh thần của ḿnh! Nhưng, quả thật tôi chưa hề có khuynh hướng muốn biết, muốn biết một cách sâu xa v́ đâu mà tôi đă phải dứt bỏ gia đ́nh quê hương để trốn sang đây, nơi mà dấu tích thiêu người, kỳ thị màu da màu tóc, đẳng cấp trí tuệ của con người chưa từng bị tuyệt diệt, dù rằng phần lớn dân chúng và những nhà có trách nhiệm ở xứ này rất muốn cải thiện cho tốt hơn nữa. Thứ nữa, tôi luôn trốn tránh nhiều câu hỏi mà lương tâm khi th́ thầm th́ âu yếm như lời người yêu thủa đầu đời khi th́ vụt bốc như phong ba băo tố ngày biển động dữ dội: "Ngươi có dám làm ǵ, hay thậm chí đă dám bắt tư tưởng ươn hèn của ngươi thấy được trách nhiệm giúp nước giúp ṇi thoát khỏi chế độ độc tài phong kiến "" chưa? Không khả thể trả lời được câu hỏi giản đơn ấy, th́ làm sao thằng tôi có thể sản sinh "khuynh hướng muốn nghiên cứu" và "giải thích những ǵ chưa từng biết", hay "muốn tiếp tục đào xới những ǵ tưởng chừng đă kết thúc", để "muốn liên tục đặt câu hỏi về những ǵ tưởng chừng đă rốt ráo." Không dám tư duy vậy, chứ đừng nói đă dám làm như vậy, th́ thằng tôi tất không thể trả lời tiếp: "Người trí thức phải là người luôn luôn sống với những dấu hỏi, những sự thắc mắc, những sự hoài nghi," tất nhiên là hoài nghi cái thứ "Chính Thống" tự phong của lũ người, của bè đảng phản động cuồng vọng là "đỉnh cao" là "chân lư thời đại" ǵ ǵ đấy đang cai trị và d́m dân tôi nước tôi xuống hàng gia súc. Hèn giun hèn dế như vậy, th́ làm sao tôi có thể tiến xa hơn để khẳng định: "Y luôn luôn có thái độ thách thức trước những giá trị tưởng chừng đă ổn định. Y luôn luôn đi t́m một giả thuyết khác cho những vấn đề trong cuộc sống."

Nghĩ đến đó, tôi đổ sụp và quỵ hẳn như ngọn lau tơ gặp gió chướng phong ba ngày gió cả mưa nguồn.

Nằm lịm thiếp đi lâu lâu lắm, chợt một ǵ đó khó định nghĩa trong sâu kín tôi bừng phát, tôi bật dậy như đồng nhập và ngơ ngác ngó quanh Bỗng tôi bàng hoàng như kẻ thong manh sờ thấy không chỉ cục vàng mà cả mỏ vàng, bởi hiển hiện trước mắt tôi rơ những ḍng chữ: " rằng người trí thức phải tự đặt chính ḿnh vào một trạng huống "lưu vong" -- một trạng huống tinh thần, trong đó, người trí thức "không ngưng nghỉ, năng động, liên tục bất ổn định, và làm những người khác bất ổn định." [11] Như thế, người trí thức chẳng những cần phải giữ một khoảng cách giữa bản thân y và những hệ thống quyền lực và lợi nhuận, mà y cũng cần phải giữ một khoảng cách giữa bản thân y và chính những ư tưởng của y, nếu không, y không thể tự quan sát và tự phê phán những ư tưởng của ḿnh" thật là chân lư bảo vệ uy tín danh dự cho tôi và anh chị trí thức trong Liên Mạng của tôi!

Có phương tiện dùng làm cứu cánh rồi, tôi đă thấy ḿnh và tất cả những thành viên liên mạng đều thuộc trí thức 100%! Khẳng định vậy rồi, tôi lại mạn phép giải tŕnh rộng cái lẽ đúng ấy, xin được nêu đây để an ủi những anh chị v́ nhiều xúc động mà có thể đă "xỉu x́u x́u" như tôi khi trước.

Sao chúng ta lại không phải là trí thức một 100% khi ai trong chúng ta cũng nằm trong dạng "lưu vong" xứ người? Khi cái hiện hữu thừa nhận chúng ta là thuộc những người đă bỏ quê hương, gia đ́nh và đang nhiều năm sinh sống tại khắp năm châu? Và, hiển nhiên từ nhiều năm qua tôi và mọi anh chị luôn "lưu vong" trong suy nghĩ để mưu toan về chuyện ăn ở, hội nhập, làm giàu, thăng tiến, hạnh phúc, đau khổ, được mất, v.v của ḿnh và gia đ́nh ḿnh ư?

Từ đấy, từ những cái biết dù chủ quan ấy mà tôi dám khẳng định chính xác rằng chúng ta thuộc diện "lưu vong" con người và tư tưởng! C̣n, về điểm "không ngưng nghỉ, năng động, liên tục và bất ổn định," th́ tôi thấy ḿnh và rất nhiều người (không phải là tất cả) càng thuộc vào những thuộc tính trí thức như nhận xét trên của anh HNT. Tức là, suốt ngày tháng năm đầy những "đêm thâu tư tưởng hết chạy từ Đức, Mỹ sang đất Phi châu, Uùc,  Aâu ṿng vèo năm châu, âu sầu hân hoan toan tính, để lại như con ngựa sầu v́ chạy quá lâu"

Nhờ có định nghĩa biện chứng mà anh Hoàng Ngọc Tuấn khổ công sưu tầm, tra cứu, diễn dịch và b́nh xét chu đáo, tôi lại thanh thản với niềm vui trẻ thơ: "Ḿnh là trí thức 100%!" Tin yêu lẽ đúng của ḿnh rồi, tôi mắng thầm th́, rồi mắng to to, sau tới quát thượng lên thinh không như muốn nói với cái giọng đă từng nhạo tôi và anh chị trong điện thoại trước đó: "Không thể đổi tên Liên Mạng Trí Thức Việt Nam được!"

 

Năm 2001-06-09

Trường Xuân Triệu