Make your own free website on Tripod.com

Bài Cũ Từ Diễn Đàn "Trí Thức VN Trước Thời Cuộc"

 

Bạn Lê Quốc Tuấn trong Diễn Đàn "Trí Thức VN Trước Thời Cuộc" nhận xét truyện Giỡn Với Hóa Công

 

Bạn Triệu,

 

            Sáng nay thứ bảy vào trong sở ngồi không có việc ǵ làm, nhớ đến cái truyện Giỡn với hoá công của anh, khoái chí viết đến anh ít hàng.

            Tuần qua, biến cố lung lay nền móng của pho tượng nữ thần tự do đă khiến hội ta vắng lặng trông thấy. Chắc ai nấy đang ngoáy chuột ṃ t́m các lời giải đáp khác nhau trên giải ngân hà vô tận của liên mạng toàn cầu. Thế mới thấy, nếu nhân loại c̣n áp bức, c̣n mâu thuẫn, c̣n xung khắc th́ không nơi nào có thể là chốn an toàn được.

            Ấy thế mà, trong một chừng mực nào đó, nhà tranh đấu nhân quyền, nhà hoạt động báo chí Quang Sáng của các tờ Tia sáng, Cánh én lại t́m được chốn dung thân trong ṿng tay che chở của em Nguyễn thị Minh Trang, kể ra cũng là một điều đáng để ḿnh suy nghĩ đấy chứ !

            Vâng, có ai c̣n lạ ǵ cảnh tha hương cầu thực ở xứ tây. Tiếng người chưa thông, tiếng ḿnh đă quên. Những đêm ṿ vơ, gái người quá khổ, gái ḿnh lại hiếm ấy nhỉ !

            Cũng đâu c̣n lạ ǵ cái cảnh anh em ḿnh mách rủ nhau vào hội này hội nọ, vẽ nhau viết bài chính chị chính em (trong khuôn khổ để c̣n chừa cái lối về), hoạ thơ con cóc con nhái để minh chứng với tây rằng nếu không cho chúng em ở đây th́ chúng em không c̣n đường sống nữa.

            Những cảnh đời vân cẩu ấy lắm khi nhớ lại, kẻ cười một ḿnh, người xấu hổ cố quên đi. Bởi v́ chắc chắn không thiếu những tṛ ma mănh, những cuộc phỉnh lừa. Và v́ thế, không thiếu những anh vỡ mặt, những đứa què cụt và những đứa đă chạy trốn, mất tích luôn trong cuộc đời lưu lạc.

            Tuy nhiên, thay v́ ném ra những cái nhận xét chua xót, lại quay nh́n cái cảnh đời ấy bằng cái nhín hóm hỉnh của Trường Xuân triệu, qua chuyện t́nh của Quang Sáng và Nguyễn thị Minh Trang th́ quả là tài và quả là nhân hậu.

            Tài ở chỗ chỉ trong một vài thêm thắt chùng như rất nhỏ nhặt đây đó, Triệu đă cho thấy cái thực tế của con người, của cảnh đời tị nạn, đấu tranh, thậm chí của quê nhà nhọc nhằn.

Hăy nghe Triệu tả Quang Sáng, một trí thức con ông cháu cha miền bắc : Sáng học rất giỏi. Không riêng thế, Sáng c̣n đẹp trai và lại nổi tiếng có phong cách sống điệu vợi. Thêm vào những phẩm chất hiếm người có ấy, bố mẹ Sáng lại là quan to trong ngành văn học nghệ thuật nước nhà, nên có thể v́ vậy mà Sáng c̣n được một số thày cô trong lớp trong trường mến yêu. Với những ngần ấy ưu điểm, gái chuộng Sáng lắm! Và đổi lại, Sáng cũng nổi tiếng lăng mạn và có tài chim. Thế rồi, vào năm học cuối cấp, chiến tranh không quân phá hoại của người Mỹ lan trên miền Bắc đă lấy phứt đi cảnh thư sinh êm ả của bọn chúng tôi. Trong cảnh chiến tranh lan toả ấy, th́ tất bọn nam sinh tàng tàng như tôi đă bị lôi cổ ra trận, c̣n cánh nam sinh ngoại hạng như Sáng lại sang tận trời tây du học.".

Và đây là chân dung nàng Á kiều : nàng ḷe x̣e như một h́nh nhân, tóc rối tung, son phấn bữa trước c̣n vương trên khuôn mặt tạo hóa quên chưa hoàn thành "mỹ thuật". Nếu phải miêu tả chính xác th́ nàng có nhan sắc của một gă đàn ông hộ pháp mà thiếu bảnh trai. Hai con mắt nhỏ hin (thứ mắt người đời gọi là mắt lươn, pha gián nhấm), đôi g̣ má cao tới mức kỳ cục, cặp má th́ phinh phính bánh đúc, đôi môi mập mạp luôn nhầy nhậy, chiếc mũi bạnh to như mũi tướng quân trong tranh Tàu, hai bàn tay nàng thuần những ngón búp chuối, c̣n eo của nàng ninh ních như được cạp thêm những đẫy thịt mỡ của họ ỉn. Nhằm tô đểm thêm cho dáng dấp bất cập ấy, nàng lại vận chiếc váy ngủ màu hồng trễ vai thêu đăng- ten, mà đôi nịt vú màu đen quư phái th́ bị bộ ngực có hai trái bồng đảo đồ sộ dồn nén trĩu sệ xuống. Nh́n vào, ai vô tư đến mấy cũng thấy những vật ấy rất khổ sở khi phải kiềm chế tự do của nhau. Tuy thế, chúng lại lộ rơ bản chất khiêu khích và tính hiếu chiến, nhưng hiếu chiến rất đáng mến! Mà trời ơi, người đă vậy th́ th́ khi cười nhoẻn nàng lại phô rơ hai hàm răng nham nhở những kỷ niệm của một thời không đánh chải răng, rồi chiếc nào chiếc ấy to như răng người tiền sử bày trong bảo tàng viện. Đă thế, khi đứng xế trước tôi, nàng lại ngáp vặt, rồi lại ưỡn người khiến xương cốt kêu răng rắc như người vơ sĩ trước khi so găng trên đài.

Dù tài hoa như thế nhưng ở trời Tây, đường t́nh của Quang Sáng khốn khổ nhiều. Chàng vất va vất vưởng, lăn lóc qua tay dăm ba nàng kiều tây (v́ t́m đâu ra ở một cái xứ rất hiếm đàn bà Việt Nam này), cho đến khi chàng gặp được Á kiều NT Minh Trang trên một con tàu, một người con gái Việt Nam duy nhất. Vâng, duy nhất trên con tàu chỉ nàng là gái Việt Nam. Thật thà mà nói, vừa thoáng gặp Á kiều Minh Trang ḷng Quang Sáng đă khiếp rồi, thoạt khi chú ư th́ tôi cũng chỉ muốn nh́n cho biết cái sự lập dị trước thiên hạ kia của nàng để mà nhớ đến những cô những mợ xấu xí vô duyên trong mấy cuốn tiểu thuyết xưa. Chứ biết đâu rằng ḿnh c̣n có thêm cảm giác lờm lợm khi bất chợt so sánh nàng với những cô đầm lịch lăm trên con tàu xuyên Aâu châu ấy. Lờm lợm trước sự thua sút tướng diện, sắc đẹp của nàng với những thanh nữ thuộc chủng tộc khác, tôi rất bất măn và oán trách sao ông tạo hóa lại bất công thế. Lại nỡ bắt một người con gái Việt phải xấu xí như người trong truyện dă sử Trung Hoa. Mà, đă trót xấu rồi th́ nàng sống ẩn náu ở đâu, chẳng hạn như măi chốn rừng sâu núi thẳm nước Việt th́ cũng chẳng sao. Đằng này nàng lại công nhiên mang cái vẻ "đẹp" của một Chung Vô Diệm để khoe sắc giữa những thiên thần mắt xanh Aâu châu, nên sự coi thường dư luận ấy của nàng quả đă gây thương tổn ḷng tự ái dân tộc của tôi tới mức vô cùng vô tận lắm lắm!. Thế nhưng, đối với người xa xứ, không có ǵ ngon hơn món rau muống, cà pháo chân quê. Trong xôn xao những tiếng tây tiếng u chung quanh th́ giọng Nghệ tĩnh của Á kiều quả là của hiếm. Chẳng những hiếm mà c̣n gợi trong Quang Sáng những u t́nh khó tả. Đă thế, ḷng Quang Sáng vốn đang âm ỉ những cơn đau chưa lành từ những mảnh t́nh tây khó nhá. Tất cả đă khiến Quang sáng chuyển từ ghê tởm sang thương hại. Thương hại Á kiều Minh Trang rồi lại thương hại lấy chính bản thân ḿnh. Máu chim từ hồi trung học vẫn rần rật trong huyết quản, khiến Quang Sáng manh tâm thử lại món cà pháo tương bần chân quê. Thế là Quang Sáng buông lời thơ ư nhạc và ban tràn ngập những nụ hôn cháy bỏng lên đôi má phinh phính có chiếc miệng hoa loa kèn của nàng. Trong nỗi say đắm bồng bềnh bên nhau như thế, chúng tôi yêu nhau tuyệt đối ba ngày. Không biết các nghiên cứu khoa học về t́nh dục có nói ǵ về hậu quả của thời lượng ba ngày hay không. Nhưng chắc cứ lấy cái lẽ thường của đời ra mà suy đoán th́ ắt là sau ba ngày ăn cà pháo tương bần Quang Sáng đă hết thèm. Thành thử Sáng ta mới điềm nhiên hỏi nàng một câu khiếm nhă như hỏi một gái giang hồ  rằng "Hỡi em yêu, nếu mai rày em có em bé th́ sao?". Thật chân thành, thật chân quê, Á kiều Minh Trang thổn thức rằng "Mong eng không như họ Sở hại người thục nữ!".

Thế  rồi sau khi ăn cà pháo tương bần xong, Quang Sáng lại lao vào trường chanh đấu để t́m căn cước tị nạn. Khi nhận được bài của Minh Trang, chàng đă cho đăng liền tắp lự để tưởng sẽ đáp nổi cái ân t́nh trong trắng mà nàng đă cho tôi trong đủ ba ngày trước đây, để tôi thanh thản tấm ḷng quảng đại nam nhi của ḿnh..Nhưng, quả là ông trời có mắt. Những anh đánh bạc với chữ nghĩa như Quang Sáng, chỉ dệt nên những bài báo, bài thơ  ẩn ư phê phán xă hội Việt Nam, nhưng xét vẫn mơ hồ , thành ra tây không cho tị nạn, c̣n những con người chân phương như Á kiều Minh Trang, tự biết ḿnh xấu "về Việt Nam có khị (khỉ) trên ràng (rừng) nó khênh. " Thành ra " Muốn có chồng là bỏ dở chương tŕnh nghiên cứu, nhập theo những đồng hương đang ùn ùn vượt biên giới sang Đức xin tị nạn " lại được chấp thuận quy chế tị nạn, từ những bài viết tố cáo thật ḷng của ḿnh đối với các tệ nạn xă hội ở quê nhà.

Chính cái phán quyết tị nạn của Đại Đức này bỗng làm thay đổi cuộc đời của hai người luân lạc khốn khổ. Một người v́ quá xấu chỉ muốn đi tây t́m một tấm chồng mà lại được tị nạn và một người cố đi t́m căn cước chính trị để tị nạn mà không xong. Nghĩa là sau khi thất bại, Quang Sáng đang hoang mang và chán nản với cái nghệ báo chí nhằm xin tị nạn nhưng chỉ có nạn có họa lại gặp người chân quê sau khi cầm chắc quyền cư trú ở Đức, nàng đă không quên mà c̣n biên thư cho tôi, tha thiết mời tôi ngược hơn bảy trăm cây số tới ghé thăm nàng, bao nhiêu tư chất thông minh của Quang Sáng lập tức đầu tư cả vào đây. Chàng liền nhảy tàu bươn đến thăm nàng ngay sau khi đọc xong lá thư cứu tinh ấy vàø để đề pḥng cái máu chim chuột của ḿnh có thể chảy tràn ra ấm ớ hỏng việc, Quang sáng đă nhanh chóng hoàn tất mọi thủ tục cho một hôn phối.

Thế là :

cuộc đời vẫn đẹp sao, t́nh yêu vẫn đẹp sao, dù thằng Tây nó dọa nó từ, dù nó đuổi ḿnh văng ra ngoài biên giới, đời ta bỗng như rơi vào đáy vực, may vẫn c̣n gởi em một chén tương cà

H́ h́. Buồn ngồi viết chơi tặng bác Triệu làm đóm thuốc lào.

Đây không phải bài phê b́nh phê biếc ǵ ráo. Đứa nào nhảy vào chê bai ông oánh bỏ mẹ.

Sáng ngày 15/9/01

Ở thành phố Tổ Rồng To